CHIA SẺ CỦA GS PHAN VĂN TRƯỜNG – SÁCH “CƠN LỐC QUẢN TRỊ”
6h00, 7.3.2026

Sau hơn 40 năm làm việc ở nước ngoài, đi 80 quốc gia, làm việc cả 2 nền văn hóa Đông –Tây. Cũng như gặp gỡ nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã đúc kết được với tinh thần đơn giản, giá trị thật, trải nghiệm thật. Thầy giúp mọi người hiểu đúng sự khác biệt giữa Quản Lý & Quản Trị.
Những điều về quản trị rất đơn giản, phù hợp với Đạo Phật, không khác với những điều phải hiểu khác với trải nghiệm chúng ta.
1/ Một doanh nghiệp không thể chạy tốt được nếu khi hỏi một Nhân viên “ Công ty này của Ai?” thì nhân viên trả lời là của Ai đó và để kiếm tiền cho Người đó. Hiểu Công ty là của Ai, xã hội, công ty, tập thể đều là của mỗi người chúng ta, và vì là của chúng ta, chúng ta sẽ phải đóng góp một cách rất nhiệt tình. Đây là tinh thần. Như trong một cuộc thi thể thao, kịch liệt thi đấu, kịch liệt tranh tài đến giây phút cuối cùng
Nguyên tắc đầu tiên: Không những nghĩ tập thể/ đất nước/ công ty này là của chúng ta, xây dựng cho mỗi người và xây dựng cho tương lai của chúng ta trong không gian, trong thời gian. Xây dựng với tinh thần đúng đắn, càng làm càng hồ hởi và hào hứng. Đây là nhu cầu phát triển chính đáng của mỗi con người.
Khi Thầy hỏi “Bạn đang xây dựng và đang làm việc cho Ai” – Nhân viên trả lời “ Em đang làm việc cho công ty, xây dựng quy trình,..” => Nếu chỉ làm việc như này thì không chiến thắng được đối thủ cạnh tranh,.... mà quan trọng nhất là chiến thắng chính bản thân mình. Vì cảm hứng làm việc rất cao, lúc nào cũng có óc sáng tạo
Tại sao lúc nào Thầy cũng có óc sáng tạo? Óc sáng tạo của Thầy là thường trực, luôn cảm thấy Xã hội này là của mình và là nơi mình xây dựng, tạo giá trị, nơi mình vượt qua chính mình.
Điều gì làm con người yêu chính doanh nghiệp của mình? Đó là con người yêu công việc của mình, yêu sự phát triển bản thân nên dành hết tâm sức cống hiến, làm việc vì sự phát triển tương lai. Do đó, họ dành hết tâm sức để làm việc, xây dựng cho tương lai.
“Ở đây Ai làm Sếp?” – “Lợi ích con người, lợi ích tập thể làm Sếp, lợi ích tối đa của tập thể”
Thể hiện thông qua hành vi rất rõ ràng. Khi thưởng phạt luôn nghĩ đến những người yếu kém nhất, khi làm việc cũng nghĩ đến người yếu kém nhất, luôn hỏi han, ân cần. Khi trả lương, luôn nghĩ đến những người có gia đình đông con, những người có người nhà ốm đau, khó khăn hơn mình. Những phản ứng, cảm xúc nhân văn khi làm việc.
2/ Khi Thầy vào làm việc ở công ty và tư vấn, quan sát cách hai nhân sự làm việc với nhau. Nếu trao đổi một cách dè dặt, lạnh nhạt thì công ty không thể tốt được. Trong một công ty, sự báo cáo, trao cho nhau những truyền thông, sự kiện,.. một cách rất chân tình và theo thời gian thật, Ai cũng trao cho Ai. Một công ty mang tính dân chủ, ma trận giữa tất cả mọi người với nhau là bình đẳng. Không phải mình báo cáo cho Sếp mà tất cả mọi người báo cáo cho nhau.
Vì nếu chỉ báo cáo cho Sếp, thì công ty này là của Sếp mà không phải của mọi người. Khi tất cả mọi người báo cáo cho nhau, trao cho nhau tất cả những thông tin, người Sếp không còn việc gì để làm nữa.
Nguyên tắc trong Quản trị:
Ví dụ: Một công ty sản xuất Xẻng, mỗi quyết định đều phải trình lên Sếp lớn. Khi có 1 buổi họp và xin Sếp quyết định thì Sếp có quyết định đc ko? Người Sếp trả lời quyết định được. Nhưng không thể quyết định ngay mà không hỏi ý kiến Ai. Vậy thì Ai quyết định được, chính những dây chuyền sản xuất, người sản xuất chính gì mình đang muốn điều chỉnh/ mình muốn thay đổi/ mình muốn quản lý để đưa ra quyết định. Mà không phải chủ tịch của công ty hay Sếp.
Nếu quản trị theo phong cách ngày nay, tất cả mọi chuyện đều đi qua Sếp quyết định. Kinh nghiệm của Thầy, không có một người Sếp nào tự ra quyết định. Và văn hoá báo cáo toàn diện mà Thầy đề cập sẽ thực hiện được điều đó. Khi có bất kỳ một yêu cầu điều chỉnh gì, quyết định luôn đưa tới nơi có thẩm quyền được quyết định (người có kinh nghiệm, am hiểu) để quyết định. Còn Người Sếp thì không thực sự đưa ra quyết định.
Do đó, nếu công ty có đưa ra quyết định chậm trễ là do người Sếp chưa hiểu rõ điều cần đưa ra quyết định.
Hãy để những người yêu công ty đưa ra quyểt định, đòi hỏi Văn hoá báo cáo toàn diện (tất cả mọi người đều báo cáo một cách toàn diện, một cách bình đẳng với nhau theo thời gian thực, làm việc bằng cả con tim và lý trí) và Công ty là của mình (mình yêu công ty một cách thiết tha).
Những “người Cổ trắng”, là những người cái gì cũng chứng minh được, cái gì cũng biết, bằng tiến sĩ nào cũng có thể học nhưng không đưa ra quyết định. Vì họ không thực sự làm việc này. Không có trải nghiệm thật.
Một công ty làm bánh chưng, 90% những người trong HĐQT chưa bao giờ làm bánh chưng. Khi bổ nhiệm bằng chức vụ ngay, không thông qua trải nghiệm.
3/ Thông qua phong cách làm việc Nice and Processional, khi làm việc mà cố gắng hết sức, sự cố gắng hết sức là trái tim. Tuy nhiên không đủ, vì trái tim luôn nồng nhiệt nên rất nóng nảy. Mình phải giữ được óc tỉnh táo, khả năng phân tích, đo đạc, đánh giá để làm việc và đưa ra quyết định. Con người làm việc bằng cả lý trí (Nice) và cả trái tim (Processional)
Nice: hỏi tại sao bạn đang nóng và bức xúc thế này -> giải quyết vấn đề bằng lý trí. Chỉ Nice khi làm việc và giải quyết vấn đề rất Cool. Mình giải toả cho nhau, mình trao đổi, giải thích tất cả những bức xúc để giải quyết vấn đề. Nice không đến từ trái tim mà là khả năng từ lý trí để giải quyết mọi chuyện.
Professional là trái tim, nồng nhiệt, mang hết cả trái tim vào, một cách trọn vẹn và chu đáo.
Con người sử dụng được cả lý trí và con tim = Nice & Professional.
Mục tiêu là khuấy động trái tim, động viên lý trí.
***
Tổng kết: Có 3 Văn hoá để Công ty chạy tốt
1/ Ở đây ai là sếp? Lợi ích tối đa của tập thể! Doanh nghiệp là của mình, mình không làm giàu cho ai khác cả. Vì nếu làm việc làm giàu cho người khác, sẽ mất một phần động lực và khi đó Bạn chỉ làm việc để kiếm tiền có lương mỗi tháng
2/ Văn hoá báo cáo toàn diện, mỗi người nhìn nhận nhau, đều đóng góp một cách bình đẳng, ai cũng bình đẳng => Xuất phát hết tất cả óc sáng tạo, ai cũng góp ý được, theo thời gian thực
3/ Nice and procession khuấy động trái tim bằng cả lý trí
Khi chúng ta quản lý những điều rất khó khăn, cần mô hình => Quản lý là làm tốt nhất có thể những gì đã trao cho mình. Còn Quản trị là làm đúng việc, đúng người, đúng thời điểm và giúp cho mỗi người đều xuất phát hết mọi năng lực, khả năng của mình.
Chúng ta đang ở trong một thế giới thật, nói chuyện thật với nhau, trong một tương lai thật, trao cho nhau những giá trị thật, với tinh thần thật trân trọng nhau với tinh thần tích cực và đầy văn hoá.
“Thầy chúc Các bạn thật nhiều tinh thần, thật nhiều lý trí, thật nhiều động lực. Điều quan trọng là hãy tạo ra một công ty mà buổi sáng, 6h sáng chúng ta không thể đợi được để muốn trở về công ty, muốn tới sớm hơn, về muộn hơn. Thầy chúc Chúng ta yêu công ty một cách thắm thiết, yêu tập thể thắm thiết, mang tinh thần bình đẳng, mang văn hoá báo cáo toàn diện, với tinh thần rất đầy đủ, theo động lực riêng của mỗi người để tạo ra giá trị và phục vụ cho Đất Nước”.

Câu 1: Tại Việt Nam, rất đông những công ty nhỏ và vừa. Làm thế nào để các Quản lý cấp trung hiệu quả, công ty đi chung mục tiêu không phải của sếp, nhân viên phát huy nice & professional được?
Trả lời: Chứng minh càng không cần những quy trình. Nếu có văn hoá báo cáo toàn diện, không cần quy trình. Văn hoá báo cáo, giết luôn cấp trung, nhân sự cấp trung trở thành chuyên gia mà không phải chỉ huy.
Bạn sẽ luôn tránh được những hiện tượng làm quản lý cấp trung 25 tuổi con của các GĐ, Chủ tịch về kế thừaà Vì văn hoá báo cáo đã làm việc hộ những nhân sự cấp trung này.
Đối với những công ty lớn, Văn hoá báo cáo giết luôn những nhóm lợi ích và bè đảng trong Công ty. Vì bè đảng trong công ty bóp méo thông tin và quyền lực trong công ty. Lợi ích tốt nhất của Văn hoá báo cáo, làm lộ ra những nhân tài thật sự. Nắm được Nhân tài thực, thông qua văn hoá báo cáo, không cần thông qua bất cứ một sự tiến cử nào.
Văn hoá báo cáo giúp cho Lãnh đạo cấp trung làm đúng việc của mình.
Trong thời buổi A.I, chỉ có giá trị thật mới sống xót. A.I chỉ tuân thủ với những người có Giá trị thật. A.I sẽ hỏi Bạn làm việc này để làm gì nếu việc này không có giá trị. => Trong thời buổi A.I, văn hoá báo cáo này cho phép chúng ta chỉ huy được A.I. Chỉ giá trị thật mới sống xót trong xã hội của A.I
Câu 2: Thầy đã ứng dụng văn hoá quản trị trong hệ sinh thái Cấy nền như thế nào? Cấy nền không có Sếp, không có thủ quỹ không có quỹ, không có tiền thì có gì?
Trả lời: Chúng ta trao nhau giá trị. Chúng ta đang đóng góp cho Đất nước, chúng ta đang làm cho Đất nước hùng mạnh hơn,. Thầy giúp tập thể mở hộp giá trị và trao nhau giá trị. Thầy tạo một Trường Vũ Trụ, ai biết gì thì làm Thầy để hướng dẫn lại cho người khác. Dạy nhau những gì mình biết thật.
Em biết gì cho cuộc sống? Em trải nghiệm những gì? Em hãy trao đi, chia sẻ những giá trị này cho Cuộc sống từ những giá trị mình biết => Mỗi người đều trao nhau, chúng ta trao nhau rất nhiều những giá trị, tạo sức cộng hưởng và lan toả mạnh mẽ. Nếu tất cả Dân tộc chúng ta đều trao cho nhau những giá trị, sự ân cần thì Dân tộc chúng ta sẽ phát triển mạnh hơn rất nhiều.
Giải thích cho nhân viên một cách thực sự chân tình, tạo nên động lực rấn lớn. Tạo nên động lực sáng tạo lớn. Vì tất cả mọi người đều yêu công ty, trao cho nhau những giá trị thật, yêu chính công việc mình làm và báo cáo toàn diện. Thông qua quản trị bằng yêu thương, quản trị bằng nhân văn.
Kết luận: Thầy sẽ tham gia vào buổi cuối cùng, sau khi các bạn chưa đọc sách đọc xong có những câu hỏi thắc mắc hoặc các bạn đọc rồi, mà có những trăn trở, khó khăn khi áp dụng. Dự kiến cuối tháng 3/2026.
Nếu các bạn muốn trao đổi, đặt câu hỏi riêng về cuốn sách Cơn Lốc Quản Trị, có thể theo dõi tại:
https://zalo.me/g/fbasqc449
https://www.facebook.com/groups/caynenvanhoadoanhnghiep
Cảm ơn hơn 112 bạn đã tham gia sáng nay!
Cảm ơn cộng đồng Meey đã có lời mới tới Quyên để được chia sẻ những trải nghiệm thật. Cảm ơn Thầy đã luôn yêu thương chúng con và tận tâm chia sẻ những trải nghiệm quý báu cho những học trò nhỏ.

Trân trọng!
(Recap bởi bạn Ngọc Châu, edit bởi Quyên Nguyễn)
Các bạn có thể xem thêm các bài báo, phỏng vấn, chia sẻ về cuốn sách CƠN LỐC QUẢN TRỊ.